Thứ Ba, 16 tháng 8, 2011

Chỉ viết blog được mà không đọc blogs của mọi người được

Mấy hôm rồi thử vào trang của chính tớ mà không tài nào vào nổi, hậm hực bức bối thậm tệ. Mấy cái blogs khác mà tớ bookmark lại để đọc khi có bài mới cũng không vào được nốt. Search Google thì ra cái link này. Và giờ đã hiểu tại sao... Nhà tớ dùng VNPT!!!

Ngay kể cả khi vào google search cái bài muốn đọc rồi click vào cache cũng không được. Nhớ mấy hôm trước vào Google cũng khá chậm. Có phải VNPT giờ cũng có ý định chặn luôn Google cho giống Trung Quốc?

Tại sao chớ? Phàm là con người thì phải có quyền. Trang nào vào không bị lộ bí mật quốc giá, bán nước, hại dân thì phải để cho tui có quyền vào chớ. Haiz...

Mới đọc được bài này về việc liệu có khả năng chiến tranh Việt - Trung nổ ra hay không. Đọc kiểu bán tín bán nghi vì tình hình căng thẳng giữa Trung Việt tưởng đã lắng xuống nhưng hóa ra... tràn ngập các báo mạng lại là tin về tàu sân bay của Mỹ lẫn Trung Quốc (mới đây báo vnexpress còn đăng một loạt ảnh tập dượt trên tàu sân bay của Mỹ ở Hongkong - gần Trung Quốc lắm rồi). Và khi vào vietnamnet là một loạt các bài về biển Đông.

Thật nực cười. Lịch sử lặp lại ư? Năm 1972 khi Richard Nixon là một trong những tổng thống cấp tiến của Mỹ bay đến Bắc Kinh để định nhờ TQ giúp đỡ trong việc kết thúc chiến tranh ở Việt Nam, đổi lại TQ sẽ được Mỹ giúp khi công nhận Đài Loan là của TQ. Mục đích lúc đó của Mỹ cũng là để giảm bớt ảnh hưởng của Liên Xô (tuy đã suy yếu rồi) ở châu Á và làm cho việc kết thúc chiến tranh nhẹ nhàng, đỡ xấu hổ hơn T__T. Vậy là Trung - Mỹ bình thường hóa quan hệ. Năm 1979 Việt Nam khi đó quá ngạo mạn sau khi được thế giới biết đến là đã chiến thắng Mỹ - cường quốc lớn nhất thế giới bấy giờ, bỏ lỡ cơ hội bình thường hóa quan hệ với Mỹ và đem quân sang Cambodia mà không thèm hỏi ý kiến "anh cả" TQ lẫn Mỹ. Thấy vậy Trung Quốc cậy có Mỹ đứng sau lưng quyết định dạy VN 1 bài học. Giờ đây TQ lại định dạy VN một bài học thứ hai. Nhưng cục diện lần này đã thay đổi.

Giờ đây Mỹ đến châu Á nói chung hay Đông Nam Á nói riêng là để đạt thế cân bằng với TQ chứ không phải với LX nữa. Việc TQ được như ngày nay là nhờ các đồng chí lãnh đạo sáng suốt, có tầm nhìn xa đặc biệt Đặng Tiểu Bình - là người đã sang Singapore vào năm 1978 để học hỏi mô hình phát triển của Lý Quang Diệu rồi về copy cho Thượng Hải (nếu đến TH rồi bạn sẽ thấy TH không phải TQ). Thế giới bây giờ đã là đa cực chứ không phải đơn cực như những năm 80 thế kỉ trước (khi Liên Xô suy yếu).

Khi Richard Nixon đến Bắc Kinh năm 1972 ông đã viết nháp ra giấy xem ông cần gì từ TQ và TQ cần gì từ ông. Có lẽ Việt Nam cũng nên nghĩ đến việc này khi cả ta và Mỹ đều muốn có một thế cân bằng với TQ. Và cần phải làm nhanh làm sớm chứ không lúc TQ nó mạnh hơn Mỹ (nó đã đông dân hơn rồi) thì...

Việt Nam muốn:
1. Tăng trưởng kinh tế
2. Giữ hòa bình để phát triển kinh tế, đặc biệt là với một TQ hung hăng
3. Để vấn đề biển Đông mang tính quốc tế

Mỹ muốn:
1. Khôi phục lại nền kinh tế đang đứng trước nguy cơ cuộc khủng hoảng kép (TQ có ảnh hưởng lớn đến điều này)
2. Giữ thế cân bằng về ảnh hưởng ở châu Á với TQ.

TQ muốn:
1. Biển Đông
2. Tăng ảnh hưởng ở châu Á để giảm bớt sức mạnh của Mỹ ở châu Á (tiếp tục giúp đỡ những nước bị Mỹ cấm vận như Myanmar, North Korea)
3. Tăng trưởng kinh tế
4. Ổn định nội bộ (Tây Tạng + Tân Cương + Nội Mông)

Như vậy phải thấy là giờ đây Mỹ tìm đến châu Á không phải là tìm đến TQ mà đến VN như là đối tác, nói cách khác lần này ta làm chủ cuộc chơi. Nhưng chỉ sợ do thiếu kinh nghiệm nên VN sẽ lại lúng túng trước "anh cả" TQ và Mỹ. Chính sách NG của VN từ xưa tới nay thiếu nhất quán, không kiên quyết vì quá linh hoạt (có phải sau bài học không bình thường hóa QH với Mỹ năm 1978 mà ta trở nên như thế?) Về vấn đề biển Đông tuy ta luôn tỏ ra muốn quốc tế hóa và để quốc tế định đoạt, nhưng tại sao khi dân đi biểu tình thì lại cấm và không đưa tin?

Nếu chiến tranh có xảy ra (ví dụ thôi nhớ)... Liệu Mỹ sẽ giúp ta đến mức độ nào? Một TQ suy yếu do chiến tranh, nhu cầu nội địa giảm sút cũng là điều mà Mỹ không mong muốn.

Nói ngoài lề một chút là các bạn TQ khá yêu nước và chỉ toàn xài đồ các bạn ý làm ra. TQ giờ chuyển qua phát triển kinh tế nhờ nhu cầu nội địa chớ không phải xuất khẩu như trước đây. Điều này vừa giúp TQ đạt được mục tiêu tăng trưởng kinh tế vừa giảm được ảnh hưởng của Mỹ ở trong nước. Việt Nam có lẽ cũng nên học bài học này, việc đầu tiên là bài trừ hàng Tàu, và chỉ xài hàng nội. Nhưng để nói đến vấn đề này thì lại thật nhạy cảm vì giờ đi buôn hàng TQ về bán thì sẽ được nhiều lợi nhuận hơn là lập cơ sở sản xuất rồi bán (người VN thích ăn ngay ^^). Mà nói chuyện ngoại giao đao to búa lớn làm chi, chỉ cần một môi trường tốt & thuận lợi để giúp các doanh nghiệp vừa và nhỏ phát triển thôi là đã giúp đẩy lùi TQ rồi: hệ thống cơ sở hạ tầng tốt, hệ thống giáo dục được cải cách, lãi suất - tỉ giá ổn định. That's all we need, but I know it's a long way to go.

Chủ Nhật, 7 tháng 8, 2011

Memories through pictures

BURMA:



U Bein Bridge is located in Amarapura, an acient city in Mandalay, Burma. U in Burmese means Mr. in English. Mr. Bein was a wealthy man who built the bridge to link his village to the other side. The bridge is about 1km long, and made by teak wood. When the sunset comes, it was really beautiful. My camera just couldn't capture all the beauty...


You can easily realize that all the men were wearing longyi (something like sarong) - Burma's traditional costume while riding the bikes.


 When the sunset came...




Inwa is an another ancient island city near Mandalay (Burma). In order to reach there, we took a blue taxi and then a boat. Once you get to the city, there are many horse carts available waiting for you, you can hire one to get around the main sites easily. It is not practical to walk and riding the horse cart is a nice experience.


LAOS:


Luang Prabang was the previous royal capital of Laos. The town is small and lovely. This picture was captured in a small lane which cut the Sisavangvong Rd. and another one. In this lane we could find all kind of tasty food and drinks... we met some friendly Korean and Japanese backpackers here. Later we joined each other drinking and chit-chatting. It was really fun.

INDIA:


Taj Mahal is one of the most beautiful World Wonders (I believe). One trip to India couldn't be complete without the trip to Agra to see the Taj Mahal. It is the symbol of love and beauty. Being to this place, visiting the wonder, and seeing how the Indians visit it is quite a precious experience.


In India, you can see any kind of colors.

....

Taking pictures with India kids in Jaisalmer. On the way to the Gobi desert, we stopped by a traditional Indian village. The kids over there came out greeting us and demanding chocolate, unfortunately we didn't bring any. When we took out our camera they wanted us to take their pictures. They are really cute little kids playing around with self-made toys, I saw something like a car toy made from carton paper.

...

Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2011

Kết quả CFA Level 2

Thật không may vì một vài lí do mà tôi không thể tham gia kì thi tháng 6 vừa rồi. Nghĩ lại vẫn thấy buồn và tiếc vì những ngày cày cuốc, những ly cà phê... Nhưng nếu có cơ hội đi thi chưa chắc tôi đã đỗ, nên đành nhủ là trong cái rủi có cái may.

Bù lại tôi rất vui vì các anh chị học chung nhóm tôi đã đỗ. 4 người đi thi thì 3/4 người pass. Kỉ lục với các nhóm học CFA level 2 (chắc thế, mà cứ tự nhận thế ^^) Chúc mọi người sẽ gặt hái thêm được nhiều thành công trong tương lai, và sẽ chiến thắng kì thi level 3 năm sau ;)).

Tôi đã đăng kí cho kì thi tháng 6 năm 2012. Sách chắc 1 vài hôm nữa sẽ tới...

Sau khi đi bụi 45 ngày về, nhà cửa ngổn ngang, sách vở tùm lum, cộng thêm việc đè người... nên chẳng có mấy thời gian để blog. Mặc dù trên đường đi thì sẽ tự nhủ là khi về rồi sẽ viết blog thật thật nhiều... Có bao nhiêu thứ tôi muốn đọc và viết, nhưng đầu óc đang vẩn vơ nơi đâu nên không thể nào ngồi xuống và viết được. Về được 6 ngày rồi nhưng hôm nay tôi mới có thời gian sờ đến cái laptop.

Đi 45 ngày, đọc 5 quyển sách. Có lẽ The Kite Runner sẽ luôn là quyển sách yêu thích của tôi. (Bản tiếng Việt là "Người đua diều"). Tôi chưa xem phim, nhưng đọc truyện thì thấy cảm động kinh khủng, nhiều lúc đang đi tàu ngồi khóc rưng rức :)) khiến người bạn đồng hành của tôi tưởng tôi nhớ nhà. Burmese Days của George Orwell rất đặc biệt. Thú thật là tôi chưa hề đọc 1984 hay Animal Farm của GO, nhưng có lẽ sau Burmese Days tôi sẽ cố đọc hết các tác phẩm của GO. Eat Pray Love thì tôi khá đồng cảm (mặc dù đoạn cuối tôi không thích lắm!), Revolutionary Road viết khá tốt, miêu tả đời sống Mỹ những năm 50 rất chân thực --- đọc xong sao thấy giống xã hội Việt Nam hiện nay quá. Duy có một quyển The Piano Tuner là tôi không thể kết thúc... Quyển này có trên giá sách của tôi từ lâu những chưa có thời gian đọc, do lần này sẽ đi đến Myanmar nên tôi mang theo, một phần vì cũng thấy trong Lonely Planet recommend. Nhưng thật đáng thất vọng, quyển sách khá là bureaucratic y như Myanmar những năm cuối thế kỉ 19. The Piano Tuner nếu được chuyển thể thành phim thì có thể sẽ rất hay... (mà theo lịch là năm 2013 sẽ được dựng thành phim).

Còn gần 2 tháng nữa tôi ở lại Hà Nội, kế hoạch của tôi trước khi đi sẽ là đọc hết đống sách trong list 2011, học nấu vài món ăn ngon, đi chơi đó đây chụp ảnh, và ôn luyện CFA :D Nghe thật là rảnh rỗi và sung sướng =)



Thứ Hai, 27 tháng 6, 2011

Dharamsala, Himachal, India & His Holiness Dalai Lama

So tomorrow we r all gonna attend the teaching of His Holiness Dalai Lama. I hope he won't disappoint me... After one night sleeping on the Thar desert, one night on the train from Jaisalmer to New Delhi, and another one night on the bus from New Delhi to Pathankot and to Dharamsala, finally I could make it to meet His Holiness...


I love Dharamsala. They have everything here, from internet, to nice postcards and tasty fried rice (and even rubbish, well we are still in India's mainland). Haha. But the weather here is perfect... cool, about 25 Celsius degree, and the people here are really nice.


Im still waiting for some changes... But as I read in Eat Pray Love, one person can not reflex himself on a flowing river, but a still one.

Now Im reading The Kite Runner. Surprisingly, there are so many common things between Indians and Afghanistan.