Chủ Nhật, 16 tháng 1, 2011

6+ cách phân loại sách và tips để có những quyển sách đi cùng năm tháng

Sách là một phần không thể thiếu được của cuộc sống. Công nghệ hiện đại ngày nay đã mang đến cho con người nhiều cách thức để đọc sách hơn, từ Kindle, Nook cho đến iPad. Tuy nhiên, tớ tin chắc rằng những cuốn sách "thật", thơm mùi giấy, có bìa bóng bẩy đẹp đẽ vẫn là những quyển sách thường thấy nhất. Chẳng biết có phải tớ là tuýp người truyền thống hay không chứ tớ vẫn thích sách giấy hơn. Tớ thích sách được tặng, có lời đề tặng ở những trang đầu. Tớ thích sách đọc đi đọc lại nhiều lần rồi, mỗi lần giở lại có thể giở ngay ra được trang có những đoạn mà mình đặc biệt thích. Tớ thích cả những chiếc bookmarks (kẹp sách) xinh xinh, luôn có những câu trích dẫn đáng yêu nhất, như một lời động viên mỗi khi ngồi đọc sách.

Trong Thiên chúa giáo, có một câu nói rất nổi tiếng "Show me your friends, I'll tell who you are". Tớ tạm xuyên tạc câu này ra thành, hãy cho tôi xem sách của bạn và tôi sẽ nói cho bạn biết bạn là ai... Sở dĩ như thế vì đối với tớ sách như những người bạn im lặng. Sách không thể nói nhưng lại có thể dạy bạn rất nhiều điều. Sách mang đến những điều thần kì ít ai có thể ngờ tới nhất. Cách đây hơn 140 năm sách đã viết về những chiếc tàu ngầm (Hai vạn dặm dưới đáy biển, Jules Verne), và đến những năm đầu thế kỉ 20, tàu ngầm đã trở thành những biểu tượng quân sự phổ biến.

Yêu sách rồi, chắc bạn cũng muốn làm sao để giữ sách được đẹp nhất, lâu nhất. Ngày còn đi học, cô giáo vẫn thường yêu cầu học sinh phải bọc sách vở cẩn thận. Hồi đó, tớ thường bọc sách vở 2 lớp, lớp đầu tiên giấy màu, rồi lớp thứ 2 là plastic (không biết diễn tả thế nào). Đến bây giờ nếu có dịp tớ vẫn bọc sách bằng lớp plastic đó. Nếu mọi người đã từng đến thư viện L'espace của Trung tâm văn hóa Pháp, Tràng Tiền, mọi người sẽ thấy được lớp plastic đó đã giúp ích như thế nào với sách ở thư viện, nơi có hàng ngàn người mượn và người đọc mỗi ngày. Nhược điểm của phương pháp này là giấy bọc thì chỉ có ít size mà sách thì có rất nhiều kích cỡ phong phú. Tuy nhiên, bạn hoàn toàn có thể mua về, tự cắt theo ý mình, và vẫn có size theo mình mong muốn (tớ sẽ chụp ảnh minh họa sau). Sách bây giờ thì bìa đã thường bóng rồi, tuy nhiên nếu có thêm lớp plastic này thì sách sẽ đẹp và giữ được lâu hơn. Ngoài ra các nhà xuất bản ở Việt Nam hiện nay cũng bắt đầu sản xuất những quyển sách có bìa dày (hardcover), với những sách này tớ nghĩ vẫn phải có lớp plastic (nếu có thể).


Dưới đây là một số cách giúp các bạn phân loại sách khi sắp lên giá sách.
1. Theo bảng chữ cái: Đây có lẽ là phương pháp phổ biến và đáng tin cậy nhất. Bạn có thể chọn tên tác giả để phân loại (ví dụ như: Dan Brown, J. K. Rowling, Nguyễn Nhật Ánh) hoặc tựa sách (e.g. Da Vinci Code, Harry Potter I, Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh).
2. Theo thể loại: Nếu bạn có nhiều sách đủ để phân chúng thành những thể loại khác nhau thì phương pháp này có lẽ phù hợp nhất. Bản thân tớ cũng dùng phương pháp này. Và các thể loại tớ có trong giá sách của mình là Fiction (tiểu thuyết), Mystery & Thrillers (Trinh thám), Reference (Tra cứu), Non-fiction gồm History (Lịch sử), Geography (Địa lý), Science (Khoa học), & Biographies & Memoirs (Hồi kí), Art & Design (sách nghệ thuật, ca nhạc, nấu ăn & thiết kế), Magazines (tạp chí chuyên ngành) và Others (dành cho các loại sách khó có thể phân vào những loại trên). Một cách đơn giản hơn là bạn có thể phân loại sách theo kiểu fiction, non-fiction & others.
3. Theo thứ tự thời gian: Cách này hơi phức tạp hơn chút, đó là bạn phân loại sách theo từng thời kì sách được xuất bản. Ví dụ như Cổ đại, Trung đại, Cận đại, Hiện đại etc. Tuy nhiên cách này không phù hợp với những bạn chủ yếu đọc sách hiện đại (sách được xuất bản tứ cuối TK 20 - đến nay) như tớ chẳng hạn. Cách này phù hợp với những bạn học chuyên về Văn hay Sử, khi hay phải đọc sách từ những thế kỉ trước.
4. Theo màu sắc: Sách được phân loại theo màu của bìa sách. Ví dụ theo 7 màu của cầu vồng chẳng hạn. Cách này phù hợp với việc trang trí nhà cửa hơn là phục vụ cho việc tìm sách dễ nhất. Tuy nhiên đôi khi cũng rất thú vị để phân loại sách theo cách này, ví dụ như một quyển có bìa đen, rồi một quyển có bìa trằng :)) tạo thành một dải những viền đen trắng khác nhau trên giá sách. Ngoài ra bạn có thể bọc sách theo những màu mình thích. Ví dụ như bạn có một list tập hợp những quyển mình thích nhất, bạn có thể tự làm một cái colored lable và dán vào gáy sách, từ đây bạn có thể tìm lại được chúng dễ dàng hơn. Tớ đã áp dụng cách này với những quyển textbooks mà ngày xưa chuyên phải đi photocopy, trên gáy sách không có chữ nào nên tớ ra hàng mua những cái label màu trắng dán được 1 mặt, về nhà cho vào máy in, và thế là có được một cái lable để dán vào sách, trông rất pro lại dễ tìm khi cần gấp hí hí.
5. Theo sở thích cá nhân: Bạn cũng có thể phân sách theo sở thích của mình, ví dụ như "5 sao" dành cho những quyển sách rất hay, và bạn muốn đọc lại trong tương lai, sách "4 sao" là những quyển đọc được, có thể giới thiệu cho bạn bè, gia đình etc. sách "3 sao": bình thường etc...
6. Những cách khác: Ngoài những cách trên thì còn rất rất nhiều cách phân loại sách khác, ví dụ như:
- Theo trình tự đọc/mua, không cần biết sách theo thể loại gì, thứ tự như thế nào, bạn có thể xếp theo kiểu ngẫu hững là cứ khi nào mua về/đọc xong thì xếp lên giá. Cách này có lẽ hơi ngổn ngang nhưng phù hợp với bạn thích mọi thứ theo trật tự của riêng mình :D
- Combo: đây là phương pháp kết hợp, ví dụ bạn có thể kết hợp phương pháp (2) và (1) ở trên, tức là sau khi phân loại theo thể loại rồi bạn lại tiếp tục phân loại theo bảng chữ cái. Hoặc (2) và (4), hoặc (5) và (1)... whatever ^^
- Theo chồng: cách này chúng ta sẽ không xếp sách theo chiều dọc dựng lên giá sách mà xếp chúng chồng lên nhau, chủ yếu cho mục đích trang trí nhiều hơn. Cách này vì thế mà đòi hỏi phải gu thẩm mĩ nhiều hơn để có thể xếp một chồng sách đẹp và bắt mắt.
- Theo kích thước: với cách này bạn sẽ xếp sách tùy theo kích thước như sách to nặng >>> sách bình thường >>> sách nhỏ


Chú ý khi xếp sách lên giá:
- Đặt sách/thể loại sách mình thích nhất ở tầm ngang so với mắt mình.
- Mỗi khoang sách chừa khoảng 10% chỗ trống
- Thi thoảng dọn dẹp lại giá sách xem những quyển nào chưa đọc đến/không dùng nữa để lên danh sách đọc nốt, hoặc đem đi quyên góp, từ thiện

Ngoài ra nếu có thời gian hãy tự làm cho mình một cái list có tổng hợp những sách mình có cùng với tên tác giá, nhà xuất bản, tháng năm xuất bản, số IBSN (nếu có).

Thứ Bảy, 15 tháng 1, 2011

Các trang web nghe nhạc tiếng Trung online cho các bạn đang học tiếng Trung

Ngày xưa tớ hay nghe online ở trang www.haoting.com nhưng mới đây trang này đã bị đóng cửa. Thế là phải ngồi search để xem còn trang nào khác nghe được không. Tớ tìm được 1 vài trang sau:
1. Sogou: Trang này là một trang nhỏ của công cụ search Sogou, giống kiểu mp3.zing.vn nhà mình, có mấy kiểu TOP 100 ca khúc mới, TOP 100 ca sĩ, TOP new single etc. Có thể click 更多 ở góc bên phải phía trên mỗi ô để xem toàn bộ các ca khúc trong list. Sau đó click  全部播放 (Play all) cũng ở trên cùng bên phải. Nhược điểm của trang này là khi click nghe nó sẽ pop up ra một trang mới, và từ đây bạn sẽ có thể thấy lyric (歌词) của các ca khúc đang nghe, nhưng không thể copy lại lời của những bài hát để lưu giữ hay in ra để tự học lại lời. Với những bạn đang học tiếng Trung như mình thì có lẽ đây là một nhược điểm lớn. Mình rất thích in lời của những bài hát mình thích, và tập hát theo. Có lẽ đây là một cách học từ mới rất tốt. Ngày xưa ở trang haoting.com mình vẫn có thể copy làm việc này nhưng với Sogou thì không. Tuy nhiên nếu bạn là người đã có khả năng đọc hết hầu hết các lời bài hát thì trang này có một điểm khá thú vị là phần lời bài hát sẽ chạy theo bài hát, nghĩa là bạn có thể hát theo như khi hát karaoke. Nhược điểm này có thể khắc phục bằng cách copy tên bài hát ra trình duyệt google và tự tìm lời bài hát từ google. Nói chung thi thoảng tớ vẫn dùng Sogou để nghe những bài trong list top của nó.
2. Soso: Trang này cũng giống Sogou ở một điểm là cùng là một trang nhỏ của một công cụ search online, ở đây là Soso.com. Tương tự như trang Sogou, bạn không thể copy lại lời ca khúc về máy của mình. Trang này có list các ca khúc Âu Mỹ đang nổi (欧美流行榜). Nghe nhạc Trung chán muốn đổi gió sang nghe các ca khúc tiếng Anh thì có thể vào đây để nghe. Nhược điểm của trang này là không hiểu sao khi pop up ra một trang mới khá là chậm, mãi mới lên. Có thể do đường truyền nhà mình, tuy nhiên với các trang khác thì vẫn nhanh như thường.
3. Baidu:  Viết đến đây mới thấy sao Trung Quốc nhiều công cụ search online thế? Baidu cũng là một trong số đó. (Thấy Việt Nam mình hẻo quá, toàn dùng google.com.vn). Baidu có nhiều list nhạc hơn, có cả TOP 200, TOP 500. Trang này không cung cấp lời bài hát trong khi nghe. Nhược điểm rất lớn. Tớ ít khi dùng Baidu để nghe.
4. Kugou: Trang này review sau. Lyric không copy được, tuy nhiên chạy chữ và hiện màu giống hệt khi hát karaoke. Có list Cool và New khá hay.
5. YY MP3: Trang này là trang yêu thích nhất của tớ. Lý do đơn giản là tớ có thể copy được lời bài hát về, cho vào Chinese Tools* để có phiên âm pinyin và từ đây có thể nghêu ngao hát hí hí. Trang này có giao diện gần giống với trang haoting.com ngày trước. Trên này cũng có rất nhiều nhạc Anh Mỹ cho bạn nào thích nghe tiếng Anh.
Ngoài mấy trang trên thì còn có mấy trang sau:
- www.songza.com để nghe đài, Trung, Anh, Mỹ đủ cả.
- www.youtube.com tất nhiên cái này không thể thiếu.
- www.imeem.com có thể tạo song list để nghe hoặc share trên blog. Tuy nhiên, lâu lắm tớ kô vào đây. Kô hiểu nó còn bị lock chỉ cho nghe 30 giây kô?
- www.51t.com trang này của Trung Quốc
- www.7yin.com



*Chinese Tools Pinyin là một công cụ cho phép bạn paste đoạn tiếng Trung (simplifed or traditional) vào và sau đó bạn nhận được phiên âm Pinyin. Công cụ này rất hữu ích cho các bạn đang học tiếng Trung. 

Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2010

Bài giới thiệu về vang


Chẳng hiểu tự bao giờ mà mình thích uống vang, có phải do mình thích ăn cheese, mà vang và cheese là sự kết hợp tuyệt vời? Nhưng đâu phải loại vang nào cũng có thể ăn cùng cheese, mà nói về cheese thì cũng có dăm bảy loại… Và thế là hành trình tìm hiểu về vang bắt đầu.


Hãy nghĩ đến việc thưởng thức vang như một nghệ thuật. Từ “wine” dịch sang tiếng Việt có nghĩa chung là rượu, nhưng thực chất ở trong tiếng Anh “wine” là chỉ các loại rượu vang - vang trắng và vang đỏ - hay champagne (sparkling wine), tất cả đều được làm từ các loại hoa quả, đặc biệt là nho, táo etc. Đó là điều khác biệt của vang so với các loại rượu khác, nồng độ cồn khá thấp, lại chứa nhiều antioxidants giúp ngăn giừa các bệnh lão hóa giúp đẩy lùi tuổi già, và có lợi cho tim mạch. Mình sẽ viết một bài riêng về lợi ích của vang sau. Và cái gì cũng thế thôi, vừa đủ là tốt, còn quá nhiều thì sẽ trở nên có hại!


Và việc uống cùng thưởng thức vang cũng là cả một nghệ thuật, đòi hỏi sự am hiểu một cách cặn kẽ. Điều hay và thú vị là bạn hoàn toàn có thể sáng tạo khi thưởng thức vang, chẳng có một quy luật nào là cố định ở đây cả. Ai bảo rằng vang đỏ chỉ có thể uống khi ăn kèm những loại thịt có màu đỏ, mà không thể nếu đó là cá hay các loại thịt có màu trắng? Sai. Hãy thử nghiệm và khám phá… Get wild, get creative. Don’t be afraid.


Lần đầu tiên mình dự một bữa wine tasting party, lúc đó mình cũng chưa biết gì nhiều về wine mà chỉ thích thôi. Ban đầu người ta sẽ mở rượu (mở 2 3 chai cùng lúc) và rót ra một cái bình thủy tinh trong suốt (hình như thế để cho khách có thể nhìn rõ màu rượu) trông như cái hồ lô, rồi từ đó sẽ rót sang các ly rượu riêng của khách. Bữa tiệc hôm đó khá đông (đối với mình, tầm 15 người), các món ăn kèm hầu hết là đồ Tây, salad, bánh mỳ, spaghetti hải sản sốt bơ kem, sườn cừu, đầu bếp là một bác Tây (nước nào thì không nhớ). Được uống khá nhiều loại rượu, sparkling wine sẽ đc uống khai vị cùng món salad, rồi một loại red wine nào đó uống cùng các món nhẹ tiếp theo, và cuối cùng là 1 loại red wine, có lẽ là rất hảo hạng, để uống kèm khi thưởng thức sườn cừu sốt nấm (thì phải, kô chắc lắm). Haha, hồi đấy mình stupid lắm, nhìn 2 anh chị ngồi cạnh xoay xoay cái ly trên bàn mà mắt cứ tròn tròn dẹt dẹt chả hiểu để làm gì. Hôm đấy thích mỗi sparkling wine vì dễ uống và cứ như là cocktail í. Lúc sau đang ăn món chính thì bác đầu bếp và anh chủ nhà hàng ra chào mọi người. Quá lịch sự và sang trọng, arggggggg… Bữa tối là 5-course mà mình đến trễ, vả lại đang không có tâm trạng ăn uống lắm nên skipped gần hết T___T


Nhưng ấn tượng về bữa tiệc đó thì còn lại, rất nhiều. Và mình, từ một đứa không biết gì về vang, đang cố gắng đi tìm câu trả lời để thỏa mãn cho cái tính tò mò đó.

Thứ Hai, 25 tháng 1, 2010

I'd love to write blog again... after such a long time I abandoned it.

So bad I was. ^^

Cái blog này sẽ không chỉ đơn giản về thức ăn, hoa hoét, cây cối, chim chóc, chó mèo etc. nữa, mà sẽ về những nơi mình đi qua, những kỉ niệm/kinh nghiệm mình có, sách hay (và cả dở) mình đã đọc, phim ảnh, nhạc nhẽo, thời trang, mĩ phẩm. Có quá nhiều không nhỉ? Nhưng mục đích của cái blog này là gì? Không, không phải là 1 cái blog riêng về cái gì cả, mà là cuộc sống của mình. Vậy thôi.

Có người đã từng nhận xét về mình thế này, em là tập hợp của những thứ phức tạp trong một thể thống nhất. Ừ, là mình đấy. Đôi khi mình cũng không hiểu rõ bản thân mình lắm đâu. Nhưng tại sao fải nghĩ ngợi quá nhiều nhỉ. Life's too short, just enjoy it and go for everything you love!

So, let's start blogging again!


********


Trước hết phải thú nhận một sự thật là bộ phim "Julia & Julie" (2009) đã gây cảm hứng cho mình để lại tiếp tục blogging. Mình thích tất cả những bộ phim về nấu ăn, từ Ratatouille - Chú chuột đầu bếp (2007) cho đến Le Grand Chef (phim Hàn Quốc, 2007). Mình thích nhìn mấy bác đầu bếp trong phim múa dao, thích cách họ nêm nếm gia vị, rồi thích cả màu sắc của những đĩa thức ăn, mình thậm chí còn có thể tưởng tượng ra những món đó có mùi vị như thế nào.

Julia & Julie kể về 2 cuộc đời 2 con người. 1 là đầu bếp, tác giả và người dạy nấu ăn trên truyền hình người Mỹ, rất nổi tiếng Julia Child, và người kia là Julie Powell, một blogger người Mỹ quyết tâm viết blog kể về quá trình trong 1 năm cô học nấu 524 recipes trong sách "The mastering of French Cooking" của Julia Child.

Mình không muốn nói nhiều về Julie Powell lắm. Còn Julia Child, mình thực sự bị moved vì tính cách của bà, bà đúng là 1 người đầu bếp thực sự, nấu ăn với trái tim của mình.

Trong phim có nhắc đến quyển The Joy of Cooking của Irma B. Rombauer, mới nhớ ra mình đã mua quyển này ở Manila (Philippines) mà từ hồi đó chưa dùng đến. Quyển này là standard về nấu nướng của người Mỹ, khá thú vị để đọc.

This movie made my day :X